Ghi nhận nguyên nhân khách hàng nghĩ rằng sản phẩm chưa tương xứng với giá để chuyển lại cho phía quản lý, công ty. #3: Xử lý tình huống khách hàng phàn nàn về dịch vụ Một dịch vụ hoàn hảo phải luôn coi vấn đề của khách hàng như là vấn đề của mình. Mỗi khi
Viên socola béo thơm được phủ lớp cacao đặc trưng bên ngoài và hạnh nhân nguyên hạt giòn rụm bên trong như tan chảy ngay khi vừa cho vào miệng, để lại cho bạn dư vị ngây ngất vô cùng. Ngoài ra, socola hạnh nhân Beryl's còn cung cấp năng lượng, vitamin, dưỡng chất cần thiết cho các hoạt động hàng ngày để bạn vực dậy tinh thần sau ngày mệt mỏi.
Lai Nhân Cung ở cung Tật Ách. Sức khỏe, việc học hành sẽ ảnh hưởng đến cuộc đời của mệnh tạo. "Lai nhân cung" ở tam phương của cung điền trạch (điền, huynh, tật) là cách cục nhờ vả người khác để lập nghiệp, thuộc cung vị ở trạng thái động.
Ta quan sát xung quanh: - Có người cuộc sống vợ chồng rất hạnh phúc, lương bổng cao , nhưng lại mắc những bệnh nan y. - Có người tài sắc vẹn toàn, giỏi giang, nhưng đường tình duyên lại đầy trắc trở, cuộc đời đầy gian truân. - Có người có vẻ rất tốt số, nhưng
Nhan sắc Nhiệt Ba gây bão nhưng lại gây tranh cãi vì "cái tay" Carole 19:00 - 11/09/2022 . Mới đây, Địch Lệ Nhiệt Ba đã xuất hiện trong sự kiện quảng bá của thương hiệu Panerai. Carole thấy lần này Địch Lệ Nhiệt Ba không trang điểm quá cầu kỳ, nhưng cô ấy vẫn ghi điểm
. Truyện Hảo Nhân Nan Vi của tác giả Dịch Nhân Bắc thuộc thể loại đam mỹ hiện đại, đô thị , nhất thụ nhất công , mỹ công sửu thụ , đại thúc thụ. Truyện xoay quanh 2 nhân vật chính đó là Hiểu Vĩ công và Hác Hảo thụ.Hác Hảo, một kẻ nhà quê bình thường, lương thiện, chỉ vì bị cha mẹ hãm hại mà phải gánh lấy số nợ khổng lồ, từ đây bắt đầu những ngày tháng bi thảm không có thiên lý. Lại cũng chỉ vì vô tình cứu được cái mạng nhỏ của tên đại ca hắc bang anh tuấn, trẻ tuổi, cho nên càng khó trở lại cuộc sống yên bình như trước! Một đẹp, một xấu; một giàu, một nghèo; câu chuyện giữa bọn họ cuối cùng sẽ ra sao?!Lão già- Ở trong mắt Triệu Hiểu Vĩ, hễ đàn ông nào vượt quá hai mươi lăm tuổi thì đều được xem như lão già. Diện mạo bình thường, thân hình cũng có chút cao ráo, mỗi tội gầy quá. Nhưng kiểu tóc...Hắn để kiểu húi cua sao? Hắn là người thời đại nào vậy? Đống quần áo này là gì đây? Hàng mua bên lề đường? Còn đôi chân kia đang mang cái quỷ gì thế?
Hác Hảo tưởng rằng sau khi nói rõ với Triệu tổng thì sẽ không có chuyện gọi điện hối thúc trả nợ nữa, công việc ở quán ăn có thể tạm thời giữ được. Sau khi tan ca ở bar về ngủ được 4 tiếng, gần 8h Hác Hảo rời giường, sửa soạn xong xuôi rồi bắt đầu đến quán ăn làm việc như mọi việc vẫn diễn ra bình thường, đến khoảng 1 giờ, chủ quán và quản lý tập hợp tất cả nhân viên lại thông báo"Mọi người đến đây, giới thiệu một chút. Đây là đầu bếp mới của quán chúng ta, tên là Tiểu Hồ, mới tốt nghiệp chuyên môn các món Trung. Tuổi tác tuy còn trẻ nhưng tay nghề cũng không tệ, mọi người hãy làm quen đi."Thừa dịp mọi người trong quán vây quanh Tiểu Hồ hỏi đông hỏi tây, ông chủ hướng Hác Hảo vẫy vẫy tay, ý bảo hắn vào phòng làm Hảo nhìn đầu bếp mới liền hiểu được ý định của ông nhiên " Hác Hảo, thời gian gần đây, chuyện cá nhân của cậu đã ảnh hưởng xấu đến tình hình kinh doanh của quán, nhiều nhân viên đã phàn nàn với tôi, sợ chuyện của cậu sẽ làm liên lụy đến những người khác. Mặc dù tôi thật sự rất luyến tiếc tay nghề của cậu nhưng không thể làm gì được, cậu hiểu ý tôi chứ? Cậu còn nợ tôi hai tháng tiền lương, thôi thì cứ coi như phần thưởng cho công sức cậu đã vất vả suốt sáu năm qua, không cần phải trả lại đâu. Nhưng vì sai lầm của cậu nên tiền đặt cọc đảm bảo lúc mới vào làm chúng tôi sẽ không hoàn trả. Ừm, được rồi, sau khi thu dọn vật dụng xong, cậu nhớ về nhà lấy hai bộ đồng phục của quán giao lại cho quản lý. Giờ cậu ra ngoài được rồi." Chủ quán phất tay, tỏ vẻ không còn cách giải quyết nào Hảo thở dài thật lâu, hắn biết cưỡng cầu cũng không được gì, ông chủ chắc chắn sẽ không thay đổi ý định. Gật đầu, Hác Hảo ra khỏi phòng làm việc rồi đi thay quần áo, thời điểm vừa ra khỏi phòng thay đồ, quản lý đã đợi sẵn ở lý lái xe đưa Hác Hảo về nhà trọ, lấy bộ đồng phục đi xuống lầu giao lại cho quản lý. Nhận bộ đồ trong tay, quản lý nhanh chóng lái xe đi, ngay cả một câu an ủi hay tạm biệt cũng không ngẩn ngơ dưới lầu trong chốc lát, Hác Hảo lại lo lắng về việc đi kiếm công việc khác. Chắc sáng mai phải đến trung tâm giới thiệu việc làm một chuyến, không biết có chỗ nào cần đầu bếp chỉ làm ban ngày hay không, hoặc công việc nào cực một chút cũng được, ví dụ như thợ hồ chẳng từng bước lên lầu trở lại phòng, Hác Hảo vặn đồng hồ báo thức xong, mệt mỏi ngã lưng lên giường ngủ. Một tháng qua, hắn chưa có ngày nào ngủ quá 4 tiếng. Công việc ở Thần Nông Giá và quán ăn cứ luân phiên nhau, khiến cuộc sống của hắn cơ hồ càng không giống người. Đến lúc này hắn không thể không tin, con người ở bước đường cùng có thể vứt bỏ hết lòng tự trọng, lúc nào nào cũng mong có một ít tiền mà lấp đầy bụng với công việc ban ngày ở quán ăn thì Hác Hảo thích công việc ban đêm ở Thần Nông Giá hơn. Vì mỗi khi nhìn thấy hắn, nhân viên pha chế tiểu Huy sẽ chào đón hắn bằng khuôn mặt tươi cười. Trước giờ bar mở cửa, hai người thường ngồi cười đùa, nói chuyện một chút, còn khi cách giờ đóng cửa một tiếng, tiểu Huy sẽ vui vẻ chạy lại tán gẫu với Hác Hảo hoặc tiện tay giúp hắn làm nốt mấy việc linh cho đến khi xong việc. Không biết vô tình hay cố ý, thời khóa biểu làm việc của hai người luôn giống nhau, đến cả ngày nghỉ cũng giống, điều này làm cho trái tim vốn tịch mịch của Hác Hảo thấy rất cảm kích."Sao vậy? Nhìn sắc mặt cậu có vẻ không được tốt lắm, cậu có nghỉ ngơi đầy đủ không đó? Hay trong lòng có tâm sự gì?" Cầm ly rượu từ tủ trưng bày ra, tiểu Huy quan tâm hỏi Hác Hảo. Lúc này Hác Hảo đã làm xong công việc của mình nên chạy ra chỗ tiểu Huy xem có giúp được gì không."Đã nói với cậu rồi, chuyện gì cứ để trong lòng thì sẽ rất khó chịu. Nói ra một chút, không chừng tôi có thể giúp cậu."Lặng yên trong chốc lát, Hác Hảo viết lên một tờ memo tôi đang muốn tìm việc. Anh có việc gì giới thiệu cho tôi không? Công việc có cực khổ, vất vả thế nào tôi cũng làm được, làm bốc xếp ở bến tàu cũng không sao."Ha! A Hảo a, cậu nói đùa đó hả? Tối làm việc trễ như vậy mà ban ngày còn muốn đi làm? Muốn trả nợ cũng không nhất thiết làm đến bán mạng vậy chứ. Cậu rốt cuộc là thiếu bao nhiêu tiền? Hỏi Hiểu Vĩ , hắn cũng không chịu nói cho tôi biết. Nếu như khoảng mười vạn, tôi có thể giúp cậu được." Tiểu Huy ngừng tay, nghiêm túc nhìn hác Hảo Hảo cảm kích mỉm cười với tiểu Huy. Một tháng nay, lần đầu tiên có người chủ động cho hắn vay tiền, đã vậy còn là đồng nghiệp mới làm chung được một tháng. Mặc kệ là có mượn hay không, Hác Hảo cũng vô cùng cảm động. Tiện tay viết vài dòng trên giấy đưa cho Tiểu Huy, Tiểu Huy ngơ ngẩn cả người."Đây là số nợ?"Hác Hảo gật đầu."Nói giỡn hả?"Hác Hảo buồn cười, lắc đầu."Có phải trước đây cậu mở công ty, giờ bị phá sản cho nên mới thiếu nhiều tiền như vậy? Là bị Hiểu Vĩ mua mất công ty sao?""Ha ha ..." - Hác Hảo khó khăn cười thành tiếng."Được rồi, không hỏi cậu sao lại nợ món tiền lớn như vậy. Tôi bây giờ chỉ có cách đề nghị cậu đi mua xổ số mà thôi." Tiểu Huy cười khổ, thật sự mà nói người thành thật chất phát như Hác Hảo làm thế nào có thể nợ số tiền lớn đến như vậy, chẳng lẽ là bị người ta lừa sao?"Tôi có thể hỏi thăm công việc giúp cậu, cậu chờ vài ngày nha. Kỳ thật, tôi cũng có thể nói chuyện với chủ nợ của cậu, mặc dù nhìn hắn như vậy nhưng trong tay cũng có không ít sản nghiệp, nếu như cậu năn nỉ có thể hắn sẽ nghĩ cách giúp cho. Cuộc sống của cậu giờ chắc khổ lắm nhỉ, nhiều thì tôi không có nhưng khoảng một vạn tám ngàn thì tôi có thể giúp cậu. Cậu không nên khách khí, nếu cần thì cứ nói nha. Đừng để thân thể làm việc quá sức mà suy sụp!" - Trong một tháng qua, tiểu Huy cảm nhận cơ thể của Hác Hảo gầy xuống thấy rõ, nhìn mà không đành lòng sao, còn hai ngày nữa là đến kỳ lãnh lương rồi. Bây giờ anh cho tôi mượn, tôi chẳng biết đến ngày nào mới có thể hoàn lại tiền lại cho anh. Quên chuyện này đi, cảm ơn hảo ý của anh. Tôi rất cảm kích! - Hác Hảo viết nhanh trên giấy."Này! Hác Hảo tiên sinh, tôi mời anh đến đây là để làm việc chứ không phải thỉnh anh đến để tán gẫu với người khác. Đang chơi trò gì thế? Hồng nhạn truyền thư a? Đưa tôi xem xem." Đột nhiên một cánh tay vươn ra đoạt lấy tờ memo trên quầy bar."Hiểu Vĩ? Sao đến sớm thế? A Hảo đang bàn việc với tôi. Cậu đừng có làm loạn có được không?" Tiểu Huy liếc mắt nhìn Hiểu Vĩ nói."Hừ! Bộ chuyện này có trong danh sách làm việc hả? Anh muốn tìm việc? Sao thế? Cái quán đó đuổi anh rồi à?" Triệu Hiểu Vĩ ngồi vào quầy bar, ánh mắt ra vẻ hả hê nhìn Hác không vì thuộc hạ của ngươi sao? Nếu như hắn không gọi điện thoại đến quán thúc nợ thì ông chủ cũng sẽ không đuổi việc ta. Bây giờ ta không còn việc làm, ngươi vui vẻ lắm rồi! - Hác Hảo tức giận xanh mặt, có cảm giác muốn đánh cho người trước mặt một trận nhưng ngẫm lại rồi thôi, hắn không muốn phát sinh chuyện rắc rối."Hiểu Vĩ, đến đây làm gì? Đừng có mỗi lần đến đây là lại kiếm chuyện gây sự với A Hảo được không?" Tiểu Huy thấy chuyện chướng mắt nên ra mặt."Đến ăn cơm. Hừ, Tiểu Huy, sao tự nhiên che chở cho tên này dữ vậy? Đừng nói là có ý gì với hắn nha. Còn gọi là A Hảo ... Ha ha ha ...! Nếu quả thật như vậy thì tôi phải bội phục mắt thẩm mỹ của cậu đó ... Bội phục, bội phục a ..." Làm một động tác hết sức khoa trương, Hiểu Vĩ cười đến gập chặt tay thành quyền, Hác Hảo kiềm nén cơn giận xuống dưới. - Ngươi nghĩ rằng ai cũng giống ngươi trong đầu chỉ toàn nghĩ chuyện "thao" người khác sao? Bạn trai bạn gái, ba ngày đổi hai lần. Cẩn thận coi chừng nhiễm bệnh tháng qua, thường xuyên chứng kiến cảnh Triệu Hiểu Vĩ mang theo những người khác nhau đến bar uống rượu. Một tháng qua, đã nhìn thấy không biết bao nhiêu gương mặt xa lạ. Hác Hảo cảm thấy hết sức khó chịu với cuộc sống phóng đãng của Triệu Hiểu lần nữa, Hác Hảo nhận thấy bản thân và người này là hai dạng khác nhau. Nếu như không có chuyện thiếu nợ, chắc chắn sẽ không bao giờ có cơ hội quen biết người như Hiểu Vĩ sau khi cười đủ rồi thì tiếp tục dựa vào quầy bar híp mắt nhìn gương mặt Hác Hảo lúc này không biết vì xấu hổ hay tức giận mà đã trở nên đỏ bừng. Nhìn từ trên xuống dưới rồi từ dưới lên trên vài lượt, mới chậm rãi mở miệng nói "Tôi có thể giới thiệu cho anh một công việc tốt, vừa nhẹ nhàng lại kiếm được nhiều.""Hiểu Vĩ! A Hảo không phải loại người như vậy!" Tiểu Huy vội vàng lên tiếng ngăn lại."Tôi đương nhiên biết anh ta là loại người nào! Cậu yên tâm đi. Tôi chỉ nói là giới thiệu cho anh ta một công việc phù hợp chứ không phải là làm việc đó. Hừ! Cậu nhìn thử cái lão nhà quê tướng tá ra sao, cho dù muốn giới thiệu đi chăng nữa thì có người chịu mua cũng là vấn đề đó." Triệu Hiểu Vĩ với tay lấy một chai bia trên quầy bar, ngửa đầu uống một ngụm, sau đó cầm bút viết xuống memo vài chữ rồi đưa cho Hác Hảo, nói "Sáng sớm ngày mai anh đến chỗ này. Công việc rất đơn giản, phụ trách làm hai bữa cơm sáng và trưa. Mỗi ngày mỗi làm, tiền lương cố định mỗi tháng là hai ngàn. Làm tốt sẽ có thưởng. Anh có làm không?"Thật sự có việc tốt như vậy sao? Chỉ cần mỗi ngày nấu hai bữa cơm sáng và trưa mà mỗi tháng hai ngàn? - Hác Hảo nghi hoặc ra đối phương đang nghĩ cái gì, Hiểu Vĩ cười khẽ "Nếu như anh làm việc đàng hoàng thì được, còn như tay chân không sạch sẽ thì đừng có trách. Rồi, bây giờ đi làm thức ăn cho tôi. Món bữa trước anh làm ăn được lắm. Còn không mau đi!"Ai tay chân không sạch sẽ! - Hác Hảo nổi sớm, Hác Hảo theo địa chỉ trong giấy đi đến khu dân cư cao cấp. Rõ ràng là khu trung tâm thành phố nhưng nơi này dường như hoàn toàn không bị ảnh hưởng không khí thành thị mà lại rất an tĩnh. Mỗi hộ dân ở đây đều có cổng lớn, sân vườn thật rộng, sâu phía trong lại có những căn biệt thự thật to, ngoài cửa còn có bảo vệ đứng Hảo không dám đứng nhìn lâu, vội vàng cầm tờ giấy hỏi thăm người đi đường đến địa chỉ trong giấy. Tốn cả buổi loanh quanh lẩn quẩn, Hác Hảo mệt đến gần xỉu. Ước chừng gần đến giờ - đồng hồ đeo tay đã bán, chỉ để lại đồng hồ báo thức - buổi sáng ra khỏi nhà là sáu giờ, đi một hồi nãy giờ chắc đã 7 giờ 30. Không biết có bị trễ không vì Triệu Hiểu Vĩ nói hắn phải đến nấu cơm, mà theo thói quen thông thường thì điểm tâm chắc khoảng 7 giờ, thậm chí còn sớm hơn. Hác Hảo lo lắng không biết có đến muộn không, nếu như gia đình đó có trẻ nhỏ, giờ này chắc đã cơm nước xong chuẩn bị đến trường học trước ngôi nhà theo như địa chỉ ghi trong giấy, nhìn tòa nhà kiến trúc hai tầng rộng lớn theo phong cách cổ điển, Hác Hảo thầm đoán chủ nhà có lẽ là một nhân vật quan trọng. Do dự trong chốc lát, nhìn kỹ lại địa chỉ trong tay, xác định không có nhầm lẫn, Hác Hảo mới từ từ ấn chuông một lát, không thấy có động tĩnh. Chẳng lẽ đã ra ngoài hết rồi? Làm sao bây giờ? Đến muộn như vậy có lẽ sẽ làm hỏng hình tượng mất? - Hác Hảo vất vả suy nghĩ tối nay làm sao giải thích với Triệu Hiểu Vĩ về việc đến muộn này, chắc chắn là sẽ khó khăn đây. - Hơn nữa việc này là do hắn giới thiệu, không chừng hắn có thể giận dữ bắt tăng thêm tiền nợ mỗi tháng phải trả?Tâm trạng bất an, Hác Hảo lại tiếp tục ấn chuông cửa. Một lúc lâu sau, vẫn không có phản ứng. Cuối cùng lại ấn lần nữa, nếu lần này vẫn không có phản ứng thì đành đi về mới vừa rời chuông cửa, chợt nghe có tiếng người mắng "Mụ nội nó, tên vương bát đản khốn nạn nào mới sáng sớm dám đến đây gây sự? Nếu không phải chuyện đại quan trọng thì xem lão tử vạt đầu mi xuống làm banh đá luôn. AI?!!!"Này ... Giọng sao quen quen, cái cách mắng chửi cũng giống người đó ..."Ghé mặt vào! Không biết tên ranh nào dám đùa với lão tử nữa ..." - Xem bộ dáng đã mất hết kiên Hảo hoảng sợ, lập tức hướng lại nơi phát ra âm thanh, nhìn thấy một màn hình TV, bèn vội nói "Tôi... sớm ... ""Con bà nó. Ra là thôn nhị ca! Lão tử biết rồi. Thật là, mới sáng sớm chạy đến đây làm gì? Lúc trả tiền cũng chẳng thấy anh tích cực đến vậy. Vào đi."Là hắn. - Sắc mặt Hác Hảo biến đen. - Thật nghĩ trên đời này ngoài hắn ra còn ai có thể nói mấy câu khó nghe như vậy. Đúng là hắn một lát vẫn không thấy Triệu Hiểu Vĩ ra mở cửa, Hác Hảo lại ló đầu xem. - Người này thật quá đáng. Mắng chửi người khác ầm ĩ cả buổi rồi bỏ mặc người ta ngoài cửa, cứ thế mà đi ngủ sao? Không phải chính hắn bảo mình đến sớm để nấu cơm sao? Tại sao lại không chịu mở cửa?"Này! Còn đứng ngốc ở đó làm gì? Không vào đi? Lão tử còn đang muốn đi ngủ tiếp đây. Nhìn nhìn cái gì?" Từ màn hình lại truyền ra âm thanh của Triệu Hiểu Là sao? Ngươi không mở cửa, làm sao ta vào được - "Cánh cửa ... không ...""Hả? Anh là heo sao? Ngay cả cửa tự động cũng không biết. Đẩy cửa một cái là mở được. Con bà nó, không ăn qua thịt heo cũng phải biết heo nó ra sao chứ. Đúng là nông nhị ca!"Tức giận đến nghiến răng, cố đè xuống khuất nhục, Hác Hảo đến đẩy nhẹ cánh cửa, quả nhiên cửa tự động mở bước vào, phía sau đột nhiên không có ai, cửa lại tự động khóa. Thông qua con đường nhỏ, hai bên là cây cỏ và hòn non bộ, đi vào nhà chính. Dừng lại trước một cánh cửa đã mở sẵn, Hác Hảo đang cân nhắc không biết có nên cởi giày để vào không thì một người từ bên trong bước ra."Cởi giày ra, mang dép đi trong nhà vào. Đôi màu xám là dùng cho người chuyên phụ trách vệ sinh, anh đi đôi đó được rồi." Nhìn đôi giày đã sờn cũ của Hác Hảo, Triệu Hiểu Vĩ cau mày. "Chân anh không thối chứ? Trước tiên đi rửa chân sạch sẽ, đừng để có mùi gì. Tôi ghét nhất mấy người không vệ sinh."Nhẫn nại! Nhẫn nại! Hác Hảo cố gắng thuyết phục bản thân - Hắn là chủ nợ. Nhẫn nại đi. Hắn giờ còn là ông chủ, có yêu cầu kì quái cũng không có gì lạ. - Cố nén phẫn nộ bên trong, Hác Hảo cởi đôi giày đang đi, mang đôi dép màu xám vào. Cảm giác đôi mắt kia đang quan sát đôi giày cũ kỹ đã mang suốt bốn năm của mình, Hác Hảo không khỏi cảm thấy xấu hổ."Anh tới sớm chi vậy?" Triệu Hiểu Vĩ mặt không có hảo ý, bộ dáng khó chịu nấu cơm. Ngươi quên là tối hôm qua đã nói thế sao? - Trừng mắt nhìn bóng lưng người đang đi phía trước để vào phòng khách, Hác Hảo thầm trả trí trong phòng khách chính là... Trung Tây kết hợp? - Nhìn kiến trúc phòng khách kiến Hác Hảo nghĩ nó với con người Triệu Hiểu Vĩ thật sự là không phù hợp. Phòng khách vừa có điểm thoải mái, ấm cúng lại có điểm sang trọng quý phái. Nhưng chủ nhân của nó, Triệu Hiểu Vĩ lúc này đang mặc bộ đồ ngủ in hình nhân vật hoạt hình thường dành cho trẻ em mặc, thật sự không ngờ người này lại mặc được loại đồ như vậy."Này. Đừng có hơi tí là giả bộ câm điếc có được không? Người ta hỏi anh thì để lịch sự anh cũng phải trả lời người ta chứ. Khả năng nói chuyện của anh cũng biến mất luôn sao?" Hiểu Vĩ quay đầu, nhăn mặt nhìn Hác Hảo."Nấu ... Cơm ..." Hác Hảo khó khăn phát ra từng chữ."Nấu cơm? Trời đất ơi! Mới sáng sớm anh lôi tôi dậy chỉ bởi vì muốn đến đây nấu cơm? Rạng sáng 3 giờ ngày hôm qua tôi mới được đi ngủ nha. Anh nói anh về nhà mấy giờ? 3 giờ đến giờ ...? 3 tiếng? Anh chỉ ngủ 3 tiếng rồi chạy đến đây?"Có 2 tiếng thôi ... Mà ngươi quan tâm ta ngủ mấy tiếng làm cái gì? Nhà bếp ở đâu? Làm nhanh một chút rồi rời khỏi Hác Hảo mím chặt môi trừng mắt mình, Triệu Hiểu Vĩ đột nhiên bật cười. - Lão tiểu tử này làm gì nhìn người ta chăm chú đến vậy? Bảo hắn đến sớm làm điểm tâm, hắn lại đến thật sự "sớm" . Đến ngủ cũng không ngủ."Hác tiên sinh, anh cũng đã già rồi, đừng có đem cái mặt cộng thêm hai cái quầng mắt đen thui đó ra đường mà dọa người. Tôi cũng không muốn nhân viên trong bar của mình đi làm mà cứ ngủ gà ngủ gật rồi đốt nhà bếp lúc nào không hay. Anh làm việc cho tôi thì tôi đây cũng sẽ không bức anh đến độ đó đâu." Hiểu Vĩ cảm thấy trong lòng hết sức khó chịu, nhưng là khó chịu cái gì thì hắn không nói nên lời."Bây giờ anh mà có nấu cơm thì tôi cũng không có tinh thần để ăn. Thôi được, giờ anh có thể ra ghế sa lon này nằm ngủ một chút, chờ khi nào tôi tỉnh thì sẽ kêu anh nấu cơm. Hôm nay điểm tâm với cơm trưa dùng chung một lúc. Nhớ, đừng có làm loạn ở nhà tôi, cẩn thận tôi đá anh ra cửa." Chỉ tay vô ghế sa lon trong phòng khách, Hiểu Vĩ dụi mắt đi lên Hảo nhìn ghế mà Triệu Hiểu Vĩ chỉ rồi nhìn bóng lưng hắn rời đi, nhất thời không biết làm sao cho sao lại như vậy? Không phải ngươi gọi ta đến nấu cơm sao? Tự nhiên lại bỏ đi ngủ tiếp. Đừng nói là ngươi muốn lấy cớ trừ lương ta đó nha? - Hác Hảo bụng đầy nghi hoặc. Không còn cách nào khác, Hác Hảo đối với Triệu Hiểu Vĩ thật sự không có chút cảm tình nào, thế nên mỗi lời đối phương nói ra khiến hắn phải phân tích từng chút dám nằm trên ghế sa lon ngủ, Hác Hảo chỉ cố ngồi chờ Triệu Hiểu Vĩ rời giường............."... Này! Anh đúng là lão trư! Đứng lên cho ta. Lão tử không bảo ngươi đến nhà ta rồi nằm trên ghế sa lon mà chảy nước miếng. Đáng chết. Đứng lên mau. Đi nấu cơm, lão tử sắp chết đói đến nơi rồi."Lờ mờ có cảm giác ai đó nắm áo mình không ngừng lay động, chợt nghe tới "trên ghế sa lon mà chảy nước miếng", Hác Hảo hoàn toàn tỉnh táo. Mở mắt, việc đầu tiên là lấy tay lau miệng, mặt xấu hổ đỏ bừng lên. - Ta sao lại ngủ thiếp đi?Hiểu Vĩ nhìn động tác của Hác Hảo cũng cười nói "Tôi chỉ nói vậy thôi. Không ngờ vừa nghe chảy nước miếng liền lau nhanh vậy. Đứng lên nấu cơm đi. Đúng là một người không thú vị chút nào."Ngươi ... - Mặt Hác Hảo đỏ bừng, căm tức nhìn Hiểu người đi, không phát hiện vẻ mặt của Hác Hảo, Hiểu Vĩ vẫy tay nói "Tôi chỉ anh nhà bếp. Hôm nay nấu đồ ở đây, lần sau thì nhớ mua đồ ăn tới. Tôi sẽ đưa tiền dự trù đồ ăn cho anh. Thức ăn tự anh chọn, chỉ cần đừng có ăn lời quá đáng, tôi không ngại anh đem tiền dư bỏ túi riêng. Sau này tôi sẽ nói trước giờ giấc anh phải đến nhà vào buổi tối ở quán bar hoặc trực tiếp gọi điện, miễn cho anh mới sáng sớm đã thần kinh chạy đến đây phá giấc ngủ của tôi ...""Tôi ... không có ... điện thoại." Hác Hảo cắt ngang Hiểu Vĩ đang líu lo không ngớt."Anh ngay đến điện thoại cũng không có? Tôi nhớ lần trước nhà anh có điện thoại mà?" Hiểu Vĩ quay đầu nhìn Hác Hảo."Ngừng rồi ...""Ngừng? Sao tự nhiên lại ngưng sử dụng hả? Đúng là gặp quỷ mà. Đừng nói với tôi là bởi vì không có tiền trả thuê bao nên bị cắt nha."Gật đầu xác nhận phán đoán của Hiểu Vĩ."Shit! Mở lại ngay cho tôi. Phòng bếp ở đây."Cái miệng của hắn chẳng lẽ không bao giờ nói được một câu mà không chửi bậy sao? - Hác Hảo đối với thói quen ăn nói thô tục của Hiểu Vĩ mà cảm thấy đau cánh cửa nhà bếp ra, Hác Hảo phát hiện chỗ này và phòng khách hoàn toàn khác nhau, phòng bếp được thiết kế theo phong cách phương Tây. Đúng là cách sắp xếp của giới thượng lưu. Cái thiết bị thông gió xinh đẹp kia, giàn bếp tinh tế, quầy rượu hết sức tinh xảo, cái bàn bếp hoàn toàn làm bằng đá cẩm thạch cùng với bồn rửa là một bộ, thoạt nhìn ... tạo cho người ta cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái ... nhưng ... mới tinh?"Mới xây được một năm. Tôi nghĩ chắc anh biết cách dùng mấy thứ này? Nồi, bát ... nằm trong ngăn tủ dưới, tự anh tìm lấy. Nếu có thiếu cái gì thì nói với tôi một tiếng, tôi sẽ đưa tiền cho anh đi mua. Tủ lạnh nằm bên kia." Hiểu Vĩ chỉ một cánh cửa thoạt nhìn như cửa phòng nào là tủ lạnh? Lớn như vậy ... cũng đâu phải mở quán ăn, có cần phô trương như vậy không? Đúng là xa xỉ! Xây cũng được một năm mà đến giờ không nhìn ra có dấu vết đã qua sử dụng, phải công nhận người phụ trách quét dọn làm việc rất tốt. - Hác Hảo nhìn theo hướng Hiểu Vĩ chỉ, ngầm nghĩ."Chỗ này bình thường cũng không có ai dùng. Tôi ít khi nào dùng cơm ở nhà, cho dù có cũng là gọi người ta mang đồ ăn tới." Nhìn vẻ mặt nghi hoặc của Hác Hảo, Hiểu Vĩ giải ra là thế. Nhưng mà nhà lớn như vậy, hắn chỉ ở một mình sao? Cho dù là con một đi chăng nữa thì cha mẹ hắn đâu? Chẳng lẽ hắn chỉ có một mình?“Trong tủ lạnh đại khái có vài thứ này. Anh xem rồi nấu cho tôi. Vừa đúng lúc tủ lạnh có tùng ngưu mới được chuyển về từ Nhật. Anh nấu mấy cái đó cũng được."Tùng ngưu? Thịt bò loại một ? - Hác Hảo vất vả tiếp thu."Tùng ngưu chính là thịt của con bò mới sinh ở Nhật. Nghe nói là mùi vị thuộc loại đệ nhất thế giới. Nhưng mà mùi vị có thật sự là đệ nhất không thì tôi không dám nói, có điều giá cả quả thật đệ nhất siêu đắt thì không sai."Nhìn người phía trước một cái, nhàm chán cười nhạt. Ngươi cho rằng dùng những thứ quý giá này có thể làm ta sợ sao? Lão tử mặc dù tài sản không có nhưng vẫn còn hơn ngươi nhiều mặt khác. Đúng là tùng ngưu này vận khí tệ thật, nếu không phải vì lão tử sợ tiếc của trời thì đã ném nó đi từ lâu rồi."Được rồi. Cho anh ba mươi phút để nấu cơm. Hai giờ chiều tôi còn phải dự một hội nghị quan trọng. Nấu hai phần ăn, anh ăn chung với tôi." Nói chuyện cứ như ban ơn, Hiểu Vĩ vừa nói vừa đi ra khỏi nhà làm sao biết được lòng ta đang nghĩ gì? Tại sao ta chưa mở miệng nói, hắn dường như đã đoán được hết? Quái thật!!!Hết chương 5
We will keep fighting for all libraries - stand with us! Internet Archive logo A line drawing of the Internet Archive headquarters building façade. Upload icon An illustration of a horizontal line over an up pointing arrow. Upload User icon An illustration of a person's head and chest. Sign up Log in Internet Archive Audio Live Music Archive Librivox Free Audio Featured All Audio This Just In Grateful Dead Netlabels Old Time Radio 78 RPMs and Cylinder Recordings Top Audio Books & Poetry Computers, Technology and Science Music, Arts & Culture News & Public Affairs Spirituality & Religion Podcasts Radio News Archive Images Metropolitan Museum Cleveland Museum of Art Featured All Images This Just In Flickr Commons Occupy Wall Street Flickr Cover Art USGS Maps Top NASA Images Solar System Collection Ames Research Center Software Internet Arcade Console Living Room Featured All Software This Just In Old School Emulation MS-DOS Games Historical Software Classic PC Games Software Library Top Kodi Archive and Support File Vintage Software APK MS-DOS CD-ROM Software CD-ROM Software Library Software Sites Tucows Software Library Shareware CD-ROMs Software Capsules Compilation CD-ROM Images ZX Spectrum DOOM Level CD Books Books to Borrow Open Library Featured All Books All Texts This Just In Smithsonian Libraries FEDLINK US Genealogy Lincoln Collection Top American Libraries Canadian Libraries Universal Library Project Gutenberg Children's Library Biodiversity Heritage Library Books by Language Additional Collections Video TV News Understanding 9/11 Featured All Video This Just In Prelinger Archives Democracy Now! Occupy Wall Street TV NSA Clip Library Top Animation & Cartoons Arts & Music Computers & Technology Cultural & Academic Films Ephemeral Films Movies News & Public Affairs Spirituality & Religion Sports Videos Television Videogame Videos Vlogs Youth Media Search the history of over 808 billion web pages on the Internet. Search the Wayback Machine Search icon An illustration of a magnifying glass. Mobile Apps Wayback Machine iOS Wayback Machine Android Browser Extensions Chrome Firefox Safari Edge Archive-It Subscription Explore the Collections Learn More Build Collections Save Page Now Capture a web page as it appears now for use as a trusted citation in the future. Please enter a valid web address AboutBlogProjectsHelpDonateContactJobsVolunteerPeople About Blog Projects Help Donate Donate icon An illustration of a heart shape Contact Jobs Volunteer People Audio Item Preview Flag this item for Graphic Violence Explicit Sexual Content Hate Speech Misinformation/Disinformation Marketing/Phishing/Advertising Misleading/Inaccurate/Missing Metadata audio Hảo Nhân Nan Vi Topics Hảo Nhân Nan Vi Hảo Nhân Nan Vi Addeddate 2019-03-16 151108 External_metadata_update 2019-04-13T002104Z Identifier hao-nhan-nan-vi Scanner Internet Archive HTML5 Uploader plus-circle Add Review comment Reviews There are no reviews yet. Be the first one to write a review. 398 Views DOWNLOAD OPTIONS download 1 file ITEM TILE download download 40 files OGG VORBIS Uplevel BACK download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download 1 file TORRENT download download 1 file VBR M3U download download 40 files VBR MP3 Uplevel BACK Tập 1 download Audio Đàm Mỹ- Hảo Nhân Nan Vi -Tập 10 download Audio Đàm Mỹ- Hảo Nhân Nan Vi -Tập 11 download Audio Đàm Mỹ- Hảo Nhân Nan Vi -Tập 12 download Audio Đàm Mỹ- Hảo Nhân Nan Vi -Tập 13 download Audio Đàm Mỹ- Hảo Nhân Nan Vi -Tập 14 download Audio Đàm Mỹ- Hảo Nhân Nan Vi -Tập 15 download Audio Đàm Mỹ- Hảo Nhân Nan Vi -Tập 16 download Audio Đàm Mỹ- Hảo Nhân Nan Vi -Tập 17 download Audio Đàm Mỹ- Hảo Nhân Nan Vi -Tập 18 download Audio Đàm Mỹ- Hảo Nhân Nan Vi -Tập 19 download Audio Đàm Mỹ- Hảo Nhân Nan Vi -Tập 2 download Audio Đàm Mỹ- Hảo Nhân Nan Vi -Tập 20 download Audio Đàm Mỹ- Hảo Nhân Nan Vi -Tập 21- ngọt ngào download Audio Đàm Mỹ- Hảo Nhân Nan Vi -Tập 22- ngọt ngào download Audio Đàm Mỹ- Hảo Nhân Nan Vi -Tập 23-Tỉnh mộng download Audio Đàm Mỹ- Hảo Nhân Nan Vi -Tập 24-Điều Kiện download Audio Đàm Mỹ- Hảo Nhân Nan Vi -Tập 25 H+ download Audio Đàm Mỹ- Hảo Nhân Nan Vi -Tập 26- Ôn nhu download Audio Đàm Mỹ- Hảo Nhân Nan Vi -Tập 27-Cháy download Tập 28 download Audio Đàm Mỹ- Hảo Nhân Nan Vi -Tập 29 download Audio Đàm Mỹ- Hảo Nhân Nan Vi -Tập 3 download Audio Đàm Mỹ- Hảo Nhân Nan Vi -Tập 30 download Audio Đàm Mỹ- Hảo Nhân Nan Vi -Tập 31 download Audio Đàm Mỹ- Hảo Nhân Nan Vi -Tập 32 download Audio Đàm Mỹ- Hảo Nhân Nan Vi -Tập 33 download Audio Đàm Mỹ- Hảo Nhân Nan Vi -Tập 34 download Audio Đàm Mỹ- Hảo Nhân Nan Vi -Tập 35 download Audio Đàm Mỹ- Hảo Nhân Nan Vi -Tập 36 download Audio Đàm Mỹ- Hảo Nhân Nan Vi -Tập 37 download Audio Đàm Mỹ- Hảo Nhân Nan Vi -Tập 38 download Audio Đàm Mỹ- Hảo Nhân Nan Vi -Tập 39- PN1 download Audio Đàm Mỹ- Hảo Nhân Nan Vi -Tập 4 download Audio Đàm Mỹ- Hảo Nhân Nan Vi -Tập 40- PN2 -Hết- download Audio Đàm Mỹ- Hảo Nhân Nan Vi -Tập 5 download Audio Đàm Mỹ- Hảo Nhân Nan Vi -Tập 6 download Audio Đàm Mỹ- Hảo Nhân Nan Vi -Tập 7 download Audio Đàm Mỹ- Hảo Nhân Nan Vi -Tập 8 download Audio Đàm Mỹ- Hảo Nhân Nan Vi -Tập 9 download download 205 Files download 45 Original SHOW ALL IN COLLECTIONS Folksoundomy Vietnamese Audiobooks Folksoundomy A Library of Sound Uploaded by Truyen Audio VN on March 16, 2019 SIMILAR ITEMS based on metadata Terms of Service last updated 12/31/2014
Hác Hảo mang theo túi đựng rác ra khỏi cửa, đi xuống lầu để bỏ. Hắn cẩn thận ngó trước ngó sau bởi cầu thang chất đầy hỗn tạp vật một cách bừa bãi khiến hắn rất khó khăn để bước xuống lầu. Ai da, hôm qua vừa mới mua một cái đèn cho sáng lại không biết kẻ nào lấy mất, biết thế thì đã mang theo một cái đèn pin rồi. Vất vả xuống được lầu hai thì bên dưới này có đèn."Ai, này cậu đi xuống vứt rác phải không? Chờ một chút nha ..." Một bà thím ở lầu hai mặt trang điểm vô cùng đậm, hiển nhiên là biết chuẩn bị ra ngoài. Nhìn thấy Hác Hảo xuống lầu, vội vàng chạy vào trong phòng, một lát sau khệ nệ bưng ra hai cái túi nilong màu đen cười nói với Hác Hảo "Tôi đang tính xuống nhà bà Vương đánh mấy ván mạt chược. Cái này ... ha ha ... cậu có thể tiện đường mang xuống vứt dùm tôi được không? Cám ơn cậu trước nha."Hác Hảo gật đầu, nhanh tay nhận hai túi rác, mở miệng cười với bà thím rồi tiếp tục đi xuống lầu. Được một quãng thì nghe tiếng vọng ra từ nhà bà Vương " ... Ôi chao, mới rồi may mắn gặp được a Hảo đi vứt rác nên thuận tiện nhờ cậu ấy mang vứt giùm bao rác nhà tôi luôn. A Hảo thật sự rất được việc.""Ai nha, cái bà này sao không kêu tôi một tiếng. Giờ này trời lạnh muốn chết, chẳng ai muốn đi ra ngoài. Nếu bà kêu tôi một tiếng có phải là tôi cũng nhờ được a Hảo giúp tôi một tay không?" Giọng bà Vương trả nay quả thật trời rất lạnh. Hác Hảo đi ra ngoài, trời lạnh đến mức thở cũng ra khói. Nhớ lần trước cha mẹ hắn có điện tín nói máy sưởi ở nhà bị hư rồi, muốn mua một cái mới. Xem ra tháng này hắn phải cố gắng gom góp một ít tiền gửi về lên trời bầu trời đầy sao, hình như thời tiết càng rét lạnh thì bầu trời càng có nhiều sao, nó phát sáng rực rỡ. Cúi đầu nhìn bốn bao rác đang cầm trong tay, hắn hướng chỗ đổ rác công cộng đi giữa đống rác lòi ra đôi chân thon dài giống như của mấy người nhậu xỉn nằm ngủ ở đây, Hác Hảo tránh ánh mắt, đem bốn túi rác đi vứt. Đang định rời đi, chợt nghe tên ma men nằm bên đó phát ra một tiếng rên rỉ đầy đau đớn. Không nên để ý đến hắn! Hác Hảo tự nói với mình, quay đầu bỏ đi ... Nhưng thời tiết như vậy nếu để người đó nằm ở đây cả đêm không nghĩ cũng biết sẽ có kết quả ra sao. Ai ... quên đi, hay là nên cứu hắn? Hỏi số địa chỉ hay số điện thoại để người nhà hắn đến đón là được rồi, nghĩ thế nên Hác Hảo ngừng bước quay ngồi xổm xuống, lấy tay lay lay tên ma men đang nằm phía là cái gì? Chà xát một chút tự nhiên thấy ngón tay dính một chất lỏng nhầy nhầy, nhìn kĩ lại thấy nó có màu đỏ. Thân là đầu bếp, hắn không thể không đoán ra được đây là cái gì, chính là máu hơn nữa còn nóng bỏng , nhất định là máu ơi. Người này chảy máu. Hắn bị thương!Làm sao bây giờ? Được rồi, gọi xe cứu thương, gọi cảnh sát ... này nói không chừng còn là án mạng nữa. Cố lấy hết dũng khí, Hác Hảo duỗi tay ra dò xét hơi thở - Còn sống! Thật tốt quá!Đang tính chạy đến bồn điện thoại công cộng gọi xe cứu thương, vừa mới nhấc người chợt phát hiện góc áo bị kéo. Theo góc áo nhìn tiếp phát hiện là do tay của người đàn ông bị thương nắm lấy, hắn mở mắt nhìn Hác Hảo nói"Không ... được ... chạy ..." Sắc mặt hắn tái nhợt, cố nắm góc áo Hác Hảo thì thào."Tôi ... tôi chỉ muốn giúp anh gọi ... gọi cảnh sát ..." Hác Hảo cố gắng biểu đạt ngôn thoáng chốc bị nắm chặt hơn "Không được ... gọi ... cảnh sát ... đừng ... gọi cảnh sát ... đừng ..."Hắn tại sao lại không cho mình gọi cảnh sát? Hắn sợ gặp phiền toái sao? Ai ... mình nên làm gì bây giờ? Cứ bỏ mặc hắn như vậy sao? Hắn có chết rét không? Thời tiết lạnh như vậy, cho dù hắn không chết vì mất máu quá nhiều cũng sẽ đông chết thôi. Không thể gọi xe cứu thương, thể nào cũng động đến cảnh sát, Hác Hảo buồn bã nghĩ."Nước ..." Lực kéo áo của người đàn ông càng lúc càng nhẹ rồi dần mất đi, tay trượt xuống một lần nữa lâm vào hôn mê bất tỉnh, miệng thì thào "nước".Đi gọi cảnh sát? Gọi xe cứu thương? Như vậy là cách tốt nhất, Hác Hảo tự thuyết phục bản mà hắn nói không nên gọi cảnh sát ...Một trận gió lạnh thổi qua, Hác Hảo rùng mình một cái. Nhìn lên sao trời, lần nữa ngồi xổm xuống, một tay ôm lấy thắt lưng của người đàn ông, một tay kéo tay hắn vòng qua vai mình, dùng hết khí lực toàn thân nửa ôm nửa kéo người bị thương từng bước từng bước hướng lên phòng Hảo chưa bao giờ cảm thấy hận cái cầu thang vừa tối vừa hẹp lại vừa bừa bộn này như hôm nay. Vất vả đưa người đàn ông leo lên cầu thang cuối cùng cũng đến được phòng 404 , phòng của Hác Hảo. May là trên đường đi không gặp người nào, Hác Hảo lau mồ hôi, mở cửa phòng rồi kéo người đàn ông vào nhà. Lúc này người đàn ông đã hoàn toàn hôn phòng tắm, Hác Hảo mở nước nóng, nhẹ nhàng cởi quần áo dính đầy máu của người bị thương cẩn thận bỏ đi sau đó hắn dùng nước nóng cẩn thận rửa vết thương trên người, nước nóng xuất hiện những vệt máu đỏ rồi dùng khăn lông lau thật sạch vết thương. Nhìn vết thương giống bị dao đâm, nhất định là rất đau, Hác Hảo lắc đầu. Hác Hảo tiếp tục dùng tay ma sát cơ thể người bị thương, đợi đến khi nhiệt độ cơ thể hắn bắt đầu tăng lên mới ngừng ma sát. Cẩn thận lau vết máu khô trên người bị thương, rồi lại dùng khăn sạch lau lại lần nữa, cuối cùng mới đưa người bị thương ra khỏi phòng tắm, lau khô thân thể, đưa hắn nằm lên giường Hảo tìm hòm thuốc, nhanh chóng đem chăn bông bọc người bị thương lại, chỉ để lộ bộ ngực của lỗi, trong nhà trừ chăn bông không còn cái gì khả dĩ làm ấm được, Hác Hảo yên lặng nói. Tiền lương một tháng vừa phải chi tiền thuê nhà, tiền nước, tiền điện, trừ tiền sinh hoạt còn lại một ít tiền hắn cũng phải gửi về cho cha mẹ nên thật sự là hắn không còn dư đồng nào, không thể mua được mấy cái xa xỉ hòm thuốc, đây là phần thưởng cho công việc năm ngoái nhân dịp mừng năm mới. Hòm thuốc là thứ mà không ai hoan nghênh hết, hình như là do vợ của ông chủ bán thứ này, nên ông ấy mới đem đến xem như phần thưởng cuối năm. Cuối cùng đẩy qua đẩy lại, lại đẩy đến Hác Hảo. Hác Hảo đã cất nó rất lâu không dùng, không ngờ lúc này lại cần đến. Hác Hảo cười cười, bắt đầu đọc phần hướng dẫn sử Hiểu Vĩ mở mắt, phát hiện khung cảnh xung quanh hoàn toàn xa lạ, bắt đầu cảnh giác. Sau khi xem kĩ trước sau, toàn cảnh căn phòng hắn mới dần buông lỏng cơ phòng này được sắp xếp rất ngăn nắp, đồ vật cũng ít , nhưng thoạt nhìn lại cảm thấy ấm lòng. Có lẽ do phòng chứa khá ít đồ đạc nên dù diện tích nhỏ cũng không cảm thấy tù trên ngực truyền đến từng đợt đau nhức, Triệu Hiểu Vĩ nhìn xuống thấy ngực mình đã được băng bó cẩn thận, hơn nữa kĩ thuật băng vết thương rất khá, không có chỗ nào bị tuột hồ nhớ lại chuyện bị đâm đêm qua. Cái tên vương bát đản hèn hạ, lão tử tuyệt đối sẽ không buông tha hắn dễ dàng, Triệu Hiểu Vĩ nghiến răng nghiến lợi, trong nháy mắt hiện lên hơn mười tám loại hình pháp làm cho người ta muốn sống không được muốn chết cũng không tiếp tục nghĩ ... sau đó mình nhảy khỏi xe chạy trốn, sau đó ... um ... đúng rồi, hình như là bị té xỉu, mà té xỉu ở nơi nào nhỉ? - Triệu Hiểu Vĩ nghĩ không ra. Được rồi, hình như lúc hôn mê có người đến gần hắn, chắc là người kia đã đem mình về đây. Hắn lại tiếp tục nhìn quanh. Aii..! Thật đúng là keo kiệt, phòng lạnh thế này sao sống nổi."Cậu ...."Triệu Hiểu Vĩ chuyển ánh mắt đến người vừa đẩy cửa bước vào, trong tay hắn đang cầm một cái nồi nhỏ. Hắn chỉ mở miệng nói một chữ "Cậu" rồi chỉ ngơ ngác đứng nhìn Triệu Hiểu là một người đàn ông, lại là một ông già. Trong mắt Triệu Hiểu Vĩ cứ người nào là đàn ông mà hơn hai mươi lăm tuổi thì đối với hắn đều là lão già hết. Tư sắc bình thường, dung mạo không được đẹp, vóc người cũng khá cao nhưng mà quá gầy. Kiểu tóc ... uhm ... căn bản là chả có kiểu tóc nào. Trời ơi, cái lão già này lại để cái kiểu đầu của nhà binh a? Hắn là người thế kỷ nào không biết? Triệu Hiểu Vĩ hoài nghi, mặt xấu còn chưa tính nhưng cái loại quần áo này là cái gì? Không hiểu tên này kiếm ở đâu ba cái loại quần áo tệ hại này, còn nữa hắn mang cái loại giày gì trên chân thế kia?Triệu Hiểu Vĩ bắt đầu tức giận. Tại sao mình lại "bị" một lão già nhà quê cứu chứ? Ta, Triệu Hiểu Vĩ không cầu ngươi có dung mạo tuyệt sắc giai nhân, nhưng tốt xấu gì thì cũng phải biết cách ăn mặc một chút chứ, nếu không làm sao ta có thể lấy thân ra báo đáp đây .....Thấy Triệu Hiểu Vĩ đột nhiên quay đầu không nhìn Hác Hảo nữa, Hác Hảo mới nhẹ thở ra một cái. Ánh mắt kia thật nghiêm khắc làm hắn nổi cả da Hảo bưng cái nồi trên tay, dè dặt đi đến đầu giường, lấy một cái ghế sau đó đặt nồi và một cái muỗng lên. Mở miệng nói "Cậu ... ăn ..." Sau khi nói xong vội vàng ngậm miệng lại đợi đối phương phản phiêu mắt nhìn nồi cháo đặt trên ghế, Triệu Hiểu Vĩ tức giận quát "Này, quần áo của tôi đâu? Điện thoại di động đâu? Còn có bóp tiền nữa? Anh đã để đâu rồi? Mang trả cho tôi ngay. Tôi muốn gọi người đến đón. Tiền ơn cứu mạng tôi sẽ trả đủ cho anh. Anh ngây ngốc cái gì? Còn không mang lại đây? Anh tính giếm luôn phải không?"Hác Hảo sợ ngây người.* * *Sững sờ hai mươi giây sau, chợt thấy ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống hắn của Triệu Hiểu Vĩ , Hác Hảo mới tỉnh táo lại. Vội vàng chạy vào phòng tắm ôm tới cái giỏ quần áo, trình cho hắn xem - quần áo còn chưa ráo nước, xem ra là vừa giặt Hiểu Vĩ nhíu mày khó chịu "Quần áo đã giặt sạch vậy còn điện thoại di động của tôi đâu?" Đang muốn lấy điện thoại gọi cho đàn em đến đón, cái loại phòng ốc lạnh chết người này, lão tử đây không muốn ở thêm chút Hảo lắc đầu tỏ vẻ không biết, không Triệu Hiểu Vĩ nhăn thành hình chữ xuyên "Sao lại không có? Tôi rõ ràng để nó ở trong túi áo chung với bóp tiền mà. Vậy chứ tiền của tôi đâu?"Hác Hảo lại lắc đầu. Hắn thật sự không biết điện thoại di động của Triệu Hiểu Vĩ ở đâu. Lúc cứu Triệu Hiểu Vĩ về, hắn cũng không lưu ý xem dưới đất có rớt cái gì không. Cả lúc đem quần áo đi giặt cũng không thấy có gì, bóp tiền hay điện thoại di động đều không này , anh hai nhà quê, đừng nói là muốn nuốt riêng mấy thứ đó chứ? Triệu Hiểu Vĩ thầm nghĩ. Hắn nói "Này, đồng chí. Tiền của tôi anh muốn lấy bao nhiêu cũng được nhưng mà điện thoại di động của tôi, phiền anh trả lại có được không? Nếu anh thấy tiền mặt đó không đủ , tôi có thể gọi điện thoại cho người của tôi đến đưa anh. Dù sao anh cũng đã cứu tôi một cái mạng a."Thật sự không có. Hác Hảo bối rối, nhưng hắn càng bối rối thì càng không nói được lời nào. Hác Hảo chỉ có thể lắp bắp "Tôi ... tôi ..."Nghe Hác Hảo cứ "tôi .. tôi ..." khiến Triệu Hiểu Vĩ nhức đầu. "Không cần giải thích. Anh đem tôi về nhà lại không báo cho cảnh sát, cũng không đem tôi tống vô bệnh viện. Không phải là anh có ý đồ khác sao? Nhìn bộ dáng anh cũng không giàu có gì ..." Chán, đúng là gặp quỷ rồi. Thời buổi này còn có người dùng tay giặt quần áo, tên này nghèo đến mức đến máy giặt cũng không mua nổi sao?Là anh lôi kéo áo tôi, nói không được gọi cảnh sát mà. Tôi thấy quần áo anh dính đầy máu mới giúp anh giặt sạch nó. Tôi cũng không thấy điện thoại di động hay bóp tiền gì hết. Hác Hảo bắt đầu cảm giác hay là bản thân đã cứu lầm người đồng hồ, nhanh như vậy đã đến giờ? Giặt quần áo xong, Hác Hảo đi ra ngoài, làm chút cháo đem về. Chính mình bữa sáng cũng chưa kịp ăn lại đến giờ đi làm, cố gắng nuốt nước miếng, Hác Hảo khó khăn nói "Tôi ... đến giờ ... đi ... đi làm. Chiều ... chiều sẽ ... về ..." Chờ sau khi về sẽ giải thích cho anh biết chuyện điện thoại và tiền xong, Hác Hảo bưng giỏ quần áo chạy ra ngoài ban công Hiểu Vĩ nhìn Hác Hảo từ ban công vô, đặt lên ghế một ấm trà cùng chén trà, sau đó lại xoay người rời đi. Lát sau nghe tiếng mở cửa rồi đóng cửa không khỏi ngạc nhiên. Này!!! Lão tiểu tử khốn nạn cứ như vậy mà chạy a? Không nói rõ mà trốn luôn sao? Đem người bệnh nặng như ta tùy tiện nhét vào căn phòng lạnh lẽo này? Này ... này ... tên hỗn đãn này!!! Triệu Hiểu Vĩ phẫn giận hồi lâu, Triệu Hiểu Vĩ quyết định tự lực cánh sinh . Thử ngồi dậy, hình như không có vấn đề lớn. Xem ra một đao nhìn như vậy cũng không sâu lắm, chắc là do chạy trốn nên mất máu quá nhiều dẫn đến hôn mê bất tỉnh, hơn nữa hôm qua trời lại lạnh mà. Quay đầu nhìn một chút, nhớ là lúc nãy thóang có thấy cái điện thoại đâu đây. Ô, hoàn hảo. Ít nhất lão tiểu tử này cũng biết xài một thiết bị hiện đại cơ đấy, cứ tưởng hắn phải dùng bồ câu đưa thư để liên chăn bông gian nan đi xuống giường, Triệu Hiểu Vĩ tiếp tục nguyền rủa lần thứ một trăm lẻ tám cái thằng chết tiệt dám cả gan đâm hắn một đau. Lần này trở về nhất định phải bắt được hắn, cho hắn ba mươi sáu, ba mươi bảy đau, cắt mũi hắn, móc hai mắt hắn, lột da hắn, đánh cho gãy từng cái xương hắn... Triệu Hiểu Vĩ vừa lết đến cái điện thoại miệng vừa rủa , đầu lại tưởng tượng đến cảnh tên đâm hắn máu me đầy mình mà sung sướng, sau đó hắn cầm điện thoại lên."Này cái gì này. Là tao. Lão tử nhà mày đó. Tiểu Vương đâu, kêu hắn đến đón tao.""Hả? Ừ, đến liền đi." Triệu Hiểu Vĩ tự tiện mở tủ của Hác Hảo tìm kiếm giấy tờ hay chứng từ gì khả dĩ có địa chỉ chỗ này. "Nhớ kỹ mang theo quần áo, cả trong lẫn ngoài đầy đủ đó. Hỏi cái gì mà hỏi, tiểu tử nhà ngươi muốn chết hả. A, thuận tiện kêu bác sĩ đến nhà chờ sẵn. Nhanh lên một chút !"Lăn qua lăn lại trên giường một lát, Triệu Hiểu Vĩ bắt đầu khát nước, bụng lại đói. Hắn lại ngồi dậy, phiêu phiêu liếc mắt đến nồi cháo nóng đang đặt trên ghế cạnh giường, miễn cưỡng rót chén trà, ực ực hai chén. Nước uống rồi nhưng bụng chưa có gì lại bắt đầu biểu tình. Chạm chạm cái nồi thấy nó bắt đầu lạnh, Triệu Hiểu Vĩ khó chịu cầm muỗng múc một cái đưa vào miệng, hy vọng không đến nỗi độc chết nhân tài a ~Ăn một muỗng lại một muỗng, từ từ nuốt xuống bụng. Vội vàng múc muỗng thứ ba, tiếp theo muỗng thứ tư, muỗng thứ năm... Một lát sau, Triệu Hiểu Vĩ dứt khoát bưng cả cái nồi lên, thổi thổi vài cái lại húp lấy húp để."Mụ nội nó! Cháo sao mà ngon quá vậy?" Chẳng bao lâu đã thấy đáy nồi, Triệu Hiểu Vĩ không bỏ cuộc dùng muỗng vét sạch sẽ nồi cháo. Miệng ngậm cái muỗng, hắn nghĩ chắc trong bếp vẫn còn dư chút cháo?Không cách nào chống lại lực hấp dẫn, hắn bọc chăn quanh người, gian nan bước xuống ha! Thật sự còn! Đây là phần điểm tâm mà Hác Hảo chưa kịp cái muỗng trong miệng ra, Triệu Hiểu Vĩ khoái chí ôm nồi ngồi khi ăn xong thiếu gia nhà ta vẫn cảm thấy chưa no, bất tri bất giác làm ra chuyện mà cả cuộc đời hắn chưa bao giờ nghĩ là sẽ làm liếm biết bệnh nhân vừa tỉnh dậy đang ở trong nhà hắn chảy nước miếng nhìn cái tủ lạnh, Hác Hảo cố hết sức đạp xe đến chỗ giờ là 845 sáng, đối với công nhân viên bình thường mà nói là đúng thời gian đi làm nhưng đối với những người làm đầu bếp mà nói thì giờ này là quá sớm, ngoại trừ đầu bếp Hác Hảo Hảo đáng ra lúc này phải ở trong bếp sửa soạn, dọn dẹp chuẩn bị đợi những người khác đến.* * *Vào quán, đầu tiên là lấy tất cả nguyên vật liệu ra, sau đó sắp xếp lại đống rau củ, rửa sạch lượng rau củ sẽ dùng trong ngày. Tiếp tục mở tủ lạnh lấy thịt cá ra để rã đông rồi đốt cho than hồng lên, một bên vo gạo nấu cơm, ... Đợi mọi thứ đã chuẩn bị xong khoảng bảy tám phần, hắn lại chạy xuống kho hàng mang bia và đồ uống ra, để vào ngăn ướp Hảo làm ở đây cũng được sáu năm rồi. Theo lý, hắn phải lên đến chức đầu bếp, không cần làm mấy loại việc cơ bản này mới đúng. Nhưng là bởi vì hắn ít nói, tính tình lại không biết hơn thua, cũng không giỏi biểu đạt ngôn ngữ nên bao nhiêu chuyện người khác không thích làm đều đổ lên đầu hắn, chuẩn bị nguyên liệu lúc sáng sớm cũng là một trong số đó. Buổi tối quán đóng cửa lúc 11 giờ nên không ai thích sáng dậy sớm vào quán làm mấy việc mệt nhọc này, hơn nữa chủ quán cũng không muốn tốn thêm chi phí nên không thuê người chia ca. Cuối cùng Hác Hảo trở thành người đến làm việc sớm nhất đồng thời cũng là người về trễ Hảo cũng không so đo, thứ nhất bởi vì hắn còn độc thân không vướng bận, thứ hai hắn cũng không muốn phật lòng người khác, thứ ba hắn sợ bị mất việc. Đối với những người xa quê như hắn thật sự rất khó kiếm việc và hơn nữa là hắn cần lòng Hác Hảo có một giấc mộng. ... Vì giấc mộng này nên hắn cố gắng nỗ lực ....Đến 10 giờ, các nhân viên trong quán bắt đầu đến, một ngày bận rộn lại bắt đầu ...Đêm 11 giờ 15 phút, Hác Hảo mệt mỏi chạy xe đạp về nhà. Đoạn đường quen thuộc mỗi ngày đều đi, cả chiếc xe đạp này cũng đã theo hắn 6 biết người kia thế nào rồi? Hác Hảo hơi lo lắng nhưng nhớ lại lúc sáng trước khi đi, thấy tinh thần hắn cũng khá chắc không có vấn đề gì không biết điện thoại di động và tiền của người đó biến đi đâu nhỉ. Quả thật mình không nhìn thấy mà, kỳ quái ...Có thể nào lúc người đó nằm ở đống rác đã bị ai đó lấy đi? Uh, rất có khả nữa trở về nhất định sẽ nói rõ mình không biết tiền và điện thoại ở đâu, hy vọng người đó sẽ không hiểu lầm. Nhưng là ... nhìn bộ dáng đó thì rất khó .Ôi ... dù sao cũng không phải lần đầu tiên, từ nhỏ đến lớn không biết là bị người khác hiểu lầm bao nhiêu lần nữa. Thấy người ta đạp xe bị ngã chạy lại nâng dậy thì bị chủ xe chẳng những không cám ơn mà còn mắng hắn hại người ta té ngã. Giúp người đi qua đường lại bị người ta hỏi có phải muốn hắn viết cho trường học "mỗi ngày một việc tốt" không? Nhặt được tiền giao cho cảnh sát lại bị hỏi hắn có lấy tiền trong đó không? Từ lúc ở quê đến khi lên thành phố, trên xe bus thấy khóa kéo sau lưng cô gái chưa kéo lên hết, hắn hảo tâm vỗ vai cô ta định nhắc nhở kết quả lại bị hiểu lầm là lưu manh muốn sàm sỡ ... Chuyện như vậy quả thật bị rất chương 1
ac-ma-hac-ban download ai-khanh-tram-muon-lam- download am-da-tram download anh-ay-tu-choi-tro-thanh-mot-ten-can-ba-sau-l download anh-ch download a download ban-hoc-danh-nguoi-thi-dung-v download ban-linh-ngo download ban-tay-vang download ban download ban-trai-cu-deu-dang-nam-thuong_q download bao-gio-cung-cuu-lam- download bao-tieu-sung-phi-gia-gia-ta-cho-nguoi-bo-vo-song-the-su download bau-ban-cung- download be-con-chu-khong- download bi-nhot-vong-quoc-cong- download bo-tong-tai-cua-be-de download boss-hung-du-ong-xa-ket-hon-di- download boss-hung-du-ong-xa-ket-hon-di- download cang-flop-duoi-dia-phu- download chang-re-chi download chang-re-quyen-the- download chang-re-quyen-the- download chang-re-quyen-the- download chang-re-vo-dich-chang-re- download chay-hay download chien-than-bat-bai- download chien-than- download chim-hoan download chong-doc-tai-cu-cuong-hon download download co-vo-lanh-lung-cua-tong-tai-b download con-duong-b download con-duong download con-duong download cuc-cung-co-chieu- download cuc-cung-lat-ba download cuc-pham download cung-chieu-vo-nho-troi-ban-337 download cung-tong-tai-daddy-cung-chie download cuo download cuoi-truoc-yeu-sau-cam-bay-hon download da-thu-duo download dai-minh-tinh-va-chang- download download download de-nhat-lang-vuong-46 download de-quoc-bai download di-ch-va-tho download download dien-chu-o-re download dinh-cap-khi-van-lang-le-tu-luyen-n download dinh-cap-tong-su-60 download doc-chiem-vo-truoc-han-thieu-sung-tan- download doc-nhat-vo-yeu-cua-tong download doc-truyen-sung-ai-cua-ba-thieu-bat-giu-cap-song-sinh download don-phuong-khong- download dung-truy-ta-khong download em-ngot-nhu download ga-vao-hao-mon download gia-su-17-tuoi-va-thai-tu-pha download giuong-anh-chia-em-mo download download he-thong-ba download he-thong-thien-ngoai- download he-thong-xo download download hoa-tam-tong-giam download hoang-hau-hac-dao-cua-la download hoang-hau-o- download hoang-khong-hu-phi-khong-t download hong-hoang-t download hop-dong-b download h download ke-t download khac-tinh-ngot download khai-truong-nguoi-tai-trong-cua-hang-lao-ban-co-uc-diem download khoang-cach-tu-da-day-den-tr download khuynh-the-t download kieu-phong_q download kinh-thien- download kinh-van-hoa-chet-choc-tu-vong-van-hoa download lac-mat-co-dau-xung-hi download legendary-moonlight-sculptor-335498_qu download len-cung-trang-tim-tin download luan-hoi-nhac-vien download ma-vuc-liep-diem-su download mac-dao-doc download mai-trang-trong-tuyet_q download mai-tra download mami-cac-papa download download may-man-cua-anh-hanh-phuc-c download me-chung-con-muon-cha-mat-duong-ba download me-ngoc-cuc-pha download me-vo-khong-loi-ve download nam-phu-nghi-minh-chi-la-cong-cu-hi download ngai-fred-tai-s download ngon-tinh-van-tich-truyen-thien-tai-tieu- download ngu-thien-ta download nguoi-dau-yeu-65 download nguoi-yeu-trong-th download nhan-s download nhat-ky-lua-ba-cua- download nhat-ky-theo-duoi-lop-t download nhat-ky-tim-vo-cua-thieu-gia-ma-em-dung-ho download nhat-pham-phong download on-van-nh download ong-bo-bim-sua-sieu download ong-xa-kh download download phat-huyen-thap-tam download 1, phat-song-truc-tiep-ki download phi-dien-hinh-t download phuong-bac-cu download quan-chinh-t download quan-dao-chi- download quan download quoc-thuat-hung-manh_q download quy-de-doc-phi-dai-ty-phe-vat-nghich-t download rap-chieu-phim-dia-nguc_qu download sau-khi-ve-huu-phan-quan-tham-gia-tro-choi-chay download sieu-cap-bin download soi-thao- download sung-ai-cua-ba-thieu-bat-giu-cap-song-sinh-yeu-dau-cua-m download suu-ti download ta-chi-muon-an-tinh-ch download 1, ta-man-hoang-bo download ta-nguyen-than-co-the-ky-thac- download ta-tai-huyen-huyen-soat-nhan-vat-chinh-lam-l download tan-an-quy-su-484097_quye download tan-l download tan-the-to download download than-hao-bat-dau-voi-tram-van-uc-minh-te-le-quy-deu-muon-keu download than-y-nguoi-that-cao download that-u-that-u-phai-la-hong-phai-xanh-tham-41 download the-gioi-hoa download thien-dao-he-t download thien-tai-khi download thieu-chu-bi- download thieu-soai-yeu-em-moi download thu-tinh-cua- download download tien-ma-d download tien download tieu-dao-vu download tieu-thanh-mai-ngoc-nghech-truc-ma-yeu-nghiet-qua-phuc download toi-bi-omega-van-nguoi-me-dan download toi-khong-muon-tai-sinh-th download tong-giam-doc-bac-ty download tong-tai-dai-nhan-sieu-loi download trieu-tu-mo download tro-choi-hao-mon-toi-ai-tan-nuong_qu download tro-ve-luc-b download trong-sinh-chi-thuy-tua- download truc-ma-alpha-cua-to download trung-c download tr download truyen-ca-doi-nay-khong-roi download truyen-ca-doi-nay-khong-roi-xa download 1, truyen-nhan-cua-than-y-than-y-tai-the- download truyen-thien-menh-kha- download truyen-vong-phoi-dai-t download tu-khi-don download tu-than-go-cua-die download tu-tong-tai-bac-ty-thanh-ke- download tuong-quan-ten-ta-la-phu download tuyet-ai-n download tuyet-the-than-y-nghich-thien download van-dao-long download van-nhan-me-troi-dinh-cung-he-thong-v download vo-han-huyet- download download download vuong-gia-di-thon download vuong-phi-da-tai-da-nghe-30 download download xin-chao-tinh-huong-nay-da-keo-dai-bao-l download xuyen-nhanh-cong-luoc-ky-chu-dung-ha download download y-vo-song-toa download y-vo-song-toan-66 download download download
hảo nhân nan vi